Đây là câu hỏi kinh điển trong đàm phán, và cả hai hướng đều có lý trong hoàn cảnh phù hợp.
Lập luận cho việc để bên kia nêu trước
Có thể họ nêu mức cao hơn mức mình định nói.
Và mình có thêm thông tin về ngân sách trước khi phải cam kết.
Lập luận cho việc mình nêu trước
Con số đầu tiên thường trở thành mốc mà cuộc thương lượng xoay quanh.
Nêu trước là chủ động đặt mốc đó.
Cách quyết định
Nếu mình có hiểu biết tốt về mức giá trong mảng đó và về bên đặt hàng — nêu trước.
Nếu mình mù mờ về ngân sách của họ — hỏi trước.
Cách hỏi mà không mất thế
Hỏi về ngân sách dành cho việc này là câu hỏi hoàn toàn bình thường và chuyên nghiệp.
Nó cũng tiết kiệm thời gian cho cả hai bên khi khoảng cách quá xa.
Khi phải nêu mà chưa đủ thông tin
Nêu một khoảng thay vì một con số, kèm điều kiện — khoảng đó phụ thuộc vào phạm vi cụ thể.
Cách này giữ được không gian mà vẫn cho bên kia biết mình ở tầm nào.
Sai lầm phổ biến
Nêu mức thấp vì sợ mất việc.
Nó vừa làm giảm thu nhập vừa làm bên kia đánh giá thấp — mức giá cũng là một tín hiệu về chất lượng.
Điều quan trọng hơn con số
Làm rõ phạm vi trước khi bàn giá. Bàn giá cho một việc chưa được định nghĩa rõ là nguồn gốc của phần lớn tranh cãi về sau.
Hỏi đáp nhanh
Nên để bên kia nêu giá trước khi nào?
Khi mình mù mờ về ngân sách của họ — như vậy có thêm thông tin trước khi phải cam kết, và có thể họ nêu mức cao hơn mức mình định nói.
Nên tự nêu trước khi nào?
Khi mình có hiểu biết tốt về mức giá trong mảng đó và về bên đặt hàng — vì con số đầu tiên thường thành mốc mà cuộc thương lượng xoay quanh.
Phải nêu mà chưa đủ thông tin thì sao?
Nêu một khoảng thay vì một con số, kèm điều kiện rằng khoảng đó phụ thuộc phạm vi cụ thể.
Sai lầm phổ biến là gì?
Nêu mức thấp vì sợ mất việc — nó vừa giảm thu nhập vừa làm bên kia đánh giá thấp, vì mức giá cũng là tín hiệu về chất lượng.