Khác biệt lớn nhất giữa người viết được lâu dài và người bỏ cuộc nằm ở nếp làm việc, không ở tài năng.
Đừng chờ cảm hứng
Cảm hứng không đến theo lịch, nên nghề dựa vào nó là nghề không dự đoán được.
Thực tế thường ngược lại: bắt đầu viết là thứ tạo ra trạng thái tập trung, không phải chờ trạng thái đó rồi mới viết.
Giờ cố định
Chọn khung giờ trong ngày mà mình tỉnh táo nhất và giữ nó.
Cùng một giờ mỗi ngày làm việc bắt đầu dễ hơn nhiều sau vài tuần.
Mục tiêu nhỏ và cụ thể
Một số chữ hoặc một khoảng thời gian, đặt ở mức chắc chắn làm được.
Mục tiêu quá cao dẫn tới bỏ, và bỏ vài lần là mất nếp.
Tách viết khỏi sửa
Vừa viết vừa sửa từng câu là cách chậm nhất.
Viết hết bản đầu rồi mới sửa — hai việc dùng dạng tập trung khác nhau.
Dừng ở chỗ còn dở
Dừng khi còn biết câu tiếp theo sẽ viết gì.
Hôm sau bắt đầu dễ hơn hẳn so với dừng ở chỗ đã cạn ý.
Giảm ma sát khi bắt đầu
Chuẩn bị sẵn dàn ý và tư liệu từ hôm trước.
Ngồi vào bàn mà phải tìm tư liệu trước là mất động lực ngay ở phút đầu.
Với ngày viết không được
Vẫn ngồi vào và làm việc nhẹ hơn — sửa bài cũ, dựng dàn ý, đọc tư liệu.
Giữ nếp quan trọng hơn sản lượng của một ngày.
Hỏi đáp nhanh
Có nên chờ cảm hứng không?
Không. Thực tế thường ngược lại — bắt đầu viết là thứ tạo ra trạng thái tập trung, không phải chờ trạng thái đó rồi mới viết.
Vì sao nên tách viết khỏi sửa?
Vì vừa viết vừa sửa từng câu là cách chậm nhất — hai việc dùng dạng tập trung khác nhau.
Vì sao nên dừng ở chỗ còn dở?
Vì hôm sau bắt đầu dễ hơn hẳn khi mình còn biết câu tiếp theo sẽ viết gì.
Ngày viết không được thì làm gì?
Vẫn ngồi vào và làm việc nhẹ hơn — sửa bài cũ, dựng dàn ý, đọc tư liệu. Giữ nếp quan trọng hơn sản lượng của một ngày.